(Viết sau khi đọc xong tác phẩm: Thép đã tôi thế đấy)
Sống và chết, sống vẫn là trên hết
Đời người ta chỉ sống có một lần
Nếu bình thường thì được sáu mươi xuân
Rồi cũng chết như muôn người đều chết.
Sống và chết, sống vẫn là trên hết
Nhưng phải sống sao cho trọn kiếp người
Để muôn đời và mãi mãi không thôi
Đời đừng bảo rằng ta không biết sống.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét